Skip to content

Who Cares What People Write ?

June 1, 2009

In this day and age of blogs, aggregation sites, personal recommendation sites, link publishing, twitter and more, its not unusual to get a news alert email, or to wake up and google a person, place or thing and find hundreds of references originated in just the past 24 hours. Does it matter ? Could something be published hundreds, if not thousands of times on the net and be read by no one ? Fewer than 100 people ?  Fewer than 100 people that you care about ? The answer is yes.

When should you care if something is published on the net about you, your company, or someone you care about ? The answer is not often, and only when it comes from a “professional outtie”

Whats an “Outtie” ? An Outtie is someone who publishes on the web.

There are two kinds of “Outties”. Those that attempt to publish in a limited number of locations to a maximum number of readers or listeners, with a reasonable expectation of building a following. They are the professional Outties.

The 2nd type are the amateur outties. Those that attempt to publish in as many places as possible hoping they are “discovered”.  They publish in the comments section of a newspaper. They produce videos and response videos.  They comment on blogs. They may write a blog. They post comments on  facebook and myspace. They may tweet and  often reply to other people’s tweets.  They may call talk radio stations. They may send anonymous or even signed emails to people they don’t know. They forward emails.  They post comments on aggregation sites like Digg or Hacker News. Some use their writings to brand themselves. Others had behind anonymity and publish in volume to try to amplify a message.  Many engage in “sockpuppetry” and publish anonymously under any number of “handles” on blogs, forums, editorial boards, twitter and email.   Whereever there is a platform, the “Amateur Outties” wills will search it out and  write and speak on it.  Even worse, some will automate the entire thing and escalate the volume to enormous levels.

The “Innies” on the otherhand are passive consumers of web writings.  They are traditional media consumers,where the media, regardless of platform is coming one way to them. They only very rarely respond in public to the information they consume. They read , watch and listen to the Professional Outties. They ignore the amateur outties.

Why does this matter ? Because the Amateur Outties may be  creating  most of the volume for blogs, tweets, recommendation  and news sites on the internet.

What got me thinking about this was after talking to some people  in the businessworld  that were getting upset about things that were being written about them. They were sending me links to blogs. They sent me a link to something posted on some newspaper sites.  They were sending me cut and pastes of tweets. They were sending me links to comments.  They were upset because in their mind they were under attack and an issue they were addressing had become “a huge media debacle”.

I tried to explain to them that the “amateur outties” really had no impact on 99.99pct of the population.  That because its on the net, even if a newspaper puts it on their site, doesn’t mean more than 100 people had seen it or cared about what they read.  I had to repeat to them over and over, that even if something is tweeted and retweeted. If its published on 200 blogs. If its on some newspaper sites, it probably has no impact.

How could that be ?  The first step was to click through from tweets to the home pages of the tweeters and show them that most had under 20 followers and then show them that it looked like some of the followers linked back to accounts that looked like they were set up by the same person. In otherwords they were following and retweeting themselves to make it look like they were important. The same held true with blogs.  I would use some different webstats sites to show they werent in the top several hundred thousand websites and to notice that there were zero comments on the blog and no original sites linked to the blog. Then there were the newspaper sites. I couldnt show them the specific amount of traffic for a given article, but I could show the lack of a single comment . That for any articles for which there was probably more than a couple hundred readers , there would be at least a single comment.  If the  ”amateur outties”  didnt know or care about your issue, then the innies/the rest of the world, didnt either.

It soon became clear to them that vast majority of what is written on the web goes unread and even that which is read, is quickly forgotten.  That even when something is heavily commented on, it  is usually just an onslaught by the “amateur outties”.

Fragmentation applies to 100pct of media. We have gotten to the point where it is so easy to publish to the web, that most of it is ignored. When it is not ignored and it garners attention, the attention is usually from those people, the amateur outties, whose only goal is to create volume on the web in hopes of being noticed.

Thats not to say there are no sites that people consume and pay attention to. There obviously are.  Thats where the “professional outties” come in. They are branded. They have an identity that usually extends beyond the net.  They are able to make a living publishing, even if its not much of one.  They are the sites that people consume and may possibly remember.

The moral of the story is that on the internet, volume is not engagement .  Traffic is not reach.  When you see things written about a person, place or thing you care about,  whether its positive or negative, take a very deep breath before thinking that the story means anything to anyone but you.


The Rise Of Social Distribution Networks

May 16, 2009

Over the past year there has been a rapid shift in social distribution online. I believe this evolution represents an important change in how people find and use things online.

At betaworks I am seeing some of our companies get 15-20% of daily traffic via social distribution — and the percentage is growing. (Full disclosure: Betaworks is an investor in Twitter and other social distribution companies.)   This post outlines some of the aspects of this shift that I think are most interesting.

Distribution is one of the oldest parts of the media business.    Content is assumed to be king so long as you control the distribution flow to that content. From newspapers to NewsCorp companies have understand this model well.   Yet this model has never suited the Internet very well.     From the closed network ISP’s to Netcenter.   Pathfinder to Active desktop, Excite Lycos, Pointcast to the Network computer. From attempts to differentially price bits to preset bookmarks on your browser — these are all attempts at gate keeping attention and navigation online.

Yet the relative flatness of the internet and its hyperlinked structure has offered people the ability to route around these toll gates.   Rather than client software or access the nexus of distribution became search.

Today there seems to be a new distribution model that is emerging.   One that is based on people’s ability to publically syndicate and distribute messages — aka content — in an open manner.    This has been a part of the internet since day one — yet now its emerging in a different form — it’s not pages, it’s streams, its social and so its syndication.    The tools serve to produce, consume, amplify and filter the stream.

Start with this constant, real time, flowing stream of data getting published, republished, annotated and co-opt’d across a myriad of sites and tools.    The social component is complex — consider where its happening.    The facile view is to say its Twitter, Facebook, Tumblr or FriendFeed — pick your favorite service.    But its much more than that because all these sites are, to varying degrees, becoming open and distributed. Its blogs, media storage sites (ie: twitpic) comment boards or moderation tools (ie: disqus) — a whole site can emerge around an issue — become relevant for week and then resubmerge into the morass of the data stream, even publishers are jumping in, only this week the Times pushed out the Times Wire.    The now web — or real time web — is still very much under construction but we are back in the dark room trying to understand the dimensions and contours of something new, or even to how to map and outline its borders. Its exciting stuff.

Think streams …

First and foremost what emerges out of this is a new metaphor — think streams vs. pages.     This seems like an abstract difference but I think its very important.    Metaphors help us shape and structure our perspective, they serve as a foundation for how we map and what patterns we observe in the world.     In the initial design of the web reading and writing (editing) were given equal consideration – yet for fifteen years the primary metaphor of the web has been pages and reading.     The metaphors we used to circumscribe this possibility set were mostly drawn from books and architecture (pages, browser, sites etc.).    Most of these metaphors were static and one way.     The steam metaphor is fundamentally different.  Its dynamic, it doesnt live very well within a page and still very much evolving.    Figuring out where the stream metaphor came from is hard — my sense is that it emerged out of RSS.    RSS introduced us to the concept of the web data as a stream — RSS itself became part of the delivery infrastructure but the metaphor it introduced us to is becoming an important part of our everyday lives.

A stream.   A real time, flowing, dynamic stream of  information — that we as users and participants can dip in and out of and whether we participate in them or simply observe we are are a part of this flow.     Stowe Boyd talks about this as the web as flow: “the first glimmers of a web that isnt about pages and browsers” (see this video interview,  view section 6 –> 7.50 mins in).

This world of flow, of streams, contains a very different possibility set to the world of pages.   Among other things it changes how we perceive needs.  Overload isnt a problem anymore since we have no choice but to acknowledge that we cant wade through all this information.   This isnt an inbox we have to empty,  or a page we have to get to the bottom of — its a flow of data that we can dip into at will but we cant attempt to gain an all encompassing view of it.

Dave Winer put it this way in a conversation over lunch about a year ago.    He said “think about Twitter as a rope of information — at the outset you assume you can hold on to the rope.  That you can read all the posts, handle all the replies and use Twitter as a communications tool, similar to IM — then at some point, as the number of people you follow and follow you rises — your hands begin to burn. You realize you cant hold the rope you need to just let go and observe the rope”.

Over at Facebook Zuckerberg started by framing the flow of user data as a news feed — a direct reference to RSS — but more recently he shifted to talk about it as a stream: “… a continuous stream of information that delivers a deeper understanding for everyone participating in it. As this happens, people will no longer come to Facebook to consume a particular piece or type of content, but to consume and participate in the stream itself.”    I have to finish up this section on the stream metaphor with a quote from Steve Gillmor.    He is talking about a new version of Friendfeed, but more generally he is talking about real time streams.     The content and the language — this stuff is stirring souls.

We’re seeing a new Beatles emerging in this new morning of creativity, a series of devices and software constructs that empower us with both the personal meaning of our lives and the intuitive combinations of serendipity and found material and the sturdiness that only rigorous practice brings. The ideas and sculpture, the rendering of this supple brine, we’ll stand in awe of it as it is polished to a sparkling sheen. (full article here)

Now, Now, Now

The real time aspect of these streams is essential.  At betaworks we are big believers in real time as a disruptive force — it’s an important aspect of many of our companies — it’s why we invested a lot of money into making real time.  I remember when Jack Dorsey first saw’s  plus or info page (the page you get to by putting a “+” at the end of any URL) –  he said this is “great but it updates on 30 min cycles, you need to make it real time”.   This was August of ‘08 — I registered the thought, but also thought he was nuts.    Here we sit in the spring of ‘09 and we invested months in making real time –  it works, and it matters.   Jack was right — its what people want to see the effects on how a meme is are spreading — real time.   It makes sense — watching a 30 min delay on a stream — is somewhere between weird and useless.   You can see an example of the real time traffic flow to an URL  here. Another betaworks company, Someecards, is getting 20% of daily traffic from Twitter.   One of the founders Brook Lundy said the following “real time is now vital to what do.    Take the swine flu — within minutes of the news that a pandemic level 5 had been declared — we had an ecard out on Twitter”.    Sardonic, ironic, edgy ecards — who would have thought they would go real time.    Instead of me waxing on about real time let me pass the baton over to Om — he summarizes the shift as well as one could:

  1. “The web is transitioning from mere interactivity to a more dynamic, real-time web where read-write functions are heading towards balanced synchronicity. The real-time web, as I have argued in the past, is the next logical step in the Internet’s evolution. (read)
  2. The complete disaggregation of the web in parallel with the slow decline of the destination web. (read)
  3. More and more people are publishing more and more “social objects” and sharing them online. That data deluge is creating a new kind of search opportunity. (read)”

Only connect …

The social aspects of this real time stream are clearly a core and emerging property.   Real time gives this ambient stream a degree of connectedness that other online media types haven’t.  Presence, chat, IRC and instant messaging all gave us glimmers of what was to come but the “one to one” nature of IM meant that we could never truly experience its social value.    It was thrilling to know someone else was on the network at the same time as you — and very useful to be able to message them but it was one to one.

Similarly IRC and chats rooms were open to one to many and many to many communications but they usually weren’t public.   And in instances that they were public the tools to moderate and manage the network of interactions were missing or crude.   In contrast the connectedness or density of real time social interactions emerging today is astounding — as the examples in the collage above illustrate.    Yet its early days.    There are a host of interesting questions on the social front.    One of the most interesting is, I think, how will the different activity streams intersect and combine / recombine or will they simple compete with one another?      The two dominant, semi-public, activity streams today are Facebook and Twitter.    It is easy to think about them as similar and bound for head on competition — yet the structure of these two networks is fairly different.    Whether its possible or desirable to combine these streams is an emerging question — I suspect the answer is that over time they will merge but its worth thinking about the differences when thinking about ways to bring them together.      The key difference I observe between them are:

#1. Friending on Facebook is symmetrical — on Twitter it’s asymmetrical. On Facebook if I follow you, you need to follow me, not so on Twitter, on Twitter I can follow you and you can never notice or care.   Similarly, I can unfollow you and again you may never notice or care.   This is an important difference.   When I ran Fotolog I observed the dynamics associated with an asymmetrical friend network — it is, I think, a closer approximation of the way human beings manage social relationships.    And I wonder the extent to which the Facebook sysmetrical friend network was / is product of the audience for which Facebook was intially created (students).   When I was a student I was happy to have a symmetrical social network, today not so much.

#2. The data on Facebook is assumed to be mostly private, or shared within private groups, Facebook itself has been mostly closed to the open web — and Facebook asserts a level of ownership over the data that passes through its network. In contrast the data on Twitter is assumed to be public and Twitter asserts very few rights over the underlying data.    These are broad statements — worth unpacking a bit.    Facebook has been called a walled garden — there are real advantages to a walled garden — AOL certainly benefited from been closed to the web for a long long time.   Yet the by product of a closed system is that (a) data is not accessible or searchable by the web in general –ie: you need to be inside the garden to navigate it  (b) it assumes that the pace innovation inside the garden will match or exceed the rate of innovation outside of the garden and (c) the assertion of rights over the content within the garden means you have to mediate access and rights if and when those assets flow out of the garden.   Twitter takes a different approach.     The core of Twitter is a simple transport for the flow of data — the media associated with the post is not placed inline — so Twitter doesnt need to assert rights over it.    Example — if I post a picture within Facebook, Facebook asserts ownership rights over that picture, they can reuse that picture as they see fit.    If i leave Facebook they still have rights to use the image I posted.    In contrast if I post a picture within Twitter the picture is hosted on which ever service I decided to use.   What appears in Twitter is a simple link to that image.   I as the creator of that image can decide whether I want those rights to be broad or narrow.

#3. Defined use case vs. open use case. Facebook is a fantastically well designed set of work-flows or use cases.   I arrive on the site and it present me with a myriad of possible paths I can follow to find people, share and post items and receive /measure associated feedback. Yet the paths are defined for the users.   If Facebook  is the well organized, pre planned town Twitter is more like new urban-ism — its organic and the paths are formed by the users.    Twitter is dead simple and the associated work-flows aren’t defined, I can devise them for myself (@replies, RT, hashtags all arose out of user behavior rather than a predefined UI.   At Fotolog we had a similar set of emergent, user driven features.  ie:  groups formed organically and then over time the company integrated the now defined work-flow into the system).    There are people who will swear Twitter is a communications platform, like email or IM — other say its micro-blogging — others say its broadcast — and the answer is that its all of the above and more.   Its work flows are open available to be defined by users and developers alike.   Form and content are separated in way that makes work-flows, or use cases open to interpretation and needs.

As I write this post Facebook is rapidly re-inventing itself on all three of the dimensions above.    It is changing at a pace that is remarkable for a company with its size membership.     I think its changing because Facebook have understood that they cant attempt to control the stream — they need to turn themselves inside out and become part of the web stream.   The next couple of years are going to be pretty interesting.       Maybe E.M. Forrester had it nailed in Howard’s End:  Only connect! That was the whole of her sermon  … Live in fragments no longer.

The streams are open and distributed and context is vital

The streams of data that constitute this now web are open, distributed, often appropriated, sometimes filtered, sometimes curated but often raw.     The streams make up a composite view of communications and media — one that is almost collage like (see composite media and wholes vs. centers).     To varying degrees the streams are open to search / navigation tools and its very often long, long tail stuff.  Let me run out some data as an example.     I pulled a day of data — all the links that were clicked on May 6th.      The 50 most popular links  generated only 4.4% (647,538) of the total number of clicks.    The top 10 URL’s were responsible for half (2%) of those 647,538 clicks.  50% of the total clicks (14m) went to links that received  48 clicks or less.   A full 37% of the links that day received only 1 click.   This is a very very long and flat tail — its more like a pancake.   I see this as a very healthy data set that is emerging.

Weeding out context out of this stream of data is vital.     Today context is provided mostly via social interactions and gestures.    People send out a message — with some context in the message itself and then the network picks up from there.   The message is often re-tweeted, favorite’d,  liked or re-blogged, its appropriated usually with attribution to creator or the source message — sometimes its categorized with a tag of some form and then curation occurs around that tag — and all this time, around it spins picking up velocity and more context as it swirls.    Over time  tools will emerge to provide real context to these pile up’s.   Semantic extraction services like Calais, Freebase, Zemanta, Glue, kynetx and Twine will offer a windows of context into the stream — as will better trending and search tools.      I believe search gets redefined in this world, as it collides with navigation– I blogged at length on the subject last winter.   And filtering  becomes a critical part of this puzzle.   Friendfeed is doing fascinating things with filters — allowing you to navigate and search in ways that a year ago could never have been imagined.

Think chunk
Traffic isnt distributed evenly in this new world.      All of a sudden crowds can show up on your site.     This breaks with the stream metaphor a little — its easy to think of flows in the stream as steady — but you have to think in bursts — this is where words like swarms become appropriate.    Some data to illustrate this shift.   The charts below are tracking the number of users simultaneously on a site.    The site is a political blog.    You can see on the left that the daily traffic flows are fairly predictable — peaking around 40-60 users on the site on an average day, peaks are around mid day.    Weekends are slow  — the chart is tracking Monday to Monday, from them wednesday seems to be the strongest day of the week — at least it was last week.   But then take a look at the chart on the right — tracking the same data for the last 30 days.   You can see that on four occasions over the last 30 days all of a sudden the traffic was more than 10x the norm.   Digging into these spikes — they were either driven by a pile up on Twitter, Facebook, Digg or a feature on one of the blog aggregation sites.    What do you do when out of no where 1000 people show up on your site?

CB traffic

The other week I was sitting in NY on 14th street and 9th Avenue with a colleague talking about this stuff.   We were accross the street from the Apple store and it struck me that there was a perfect example of a service that was setup to respond to chunky traffic.     If 5,000 people show up at an Apple store in the next 10 minutes — they know what to do.   It may not be perfect but they manage the flow of people in and out of the store, start a line outside, bring people standing outside water as they wait. maybe take names so people can leave and come back.   I’ve experienced all of the above while waiting in line at that store.   Apple has figured out how to manage swarms like a museum or public event would.    Most businesses and web sites have no idea how to do this.    Traffic in the other iterations of the web was more or less smooth but the future isnt smooth — its chunky.    So what to do when a burst takes place?   I have no real idea whats going to emerge here but cursory thoughts include making sure the author is present to manage comments etc., build in a dynamic mechanism to alert the crowd to other related items?    Beyond that its not clear to me but I think its a question that will be answered — since users are asking it.    Where we are starting at betaworks is making sure the tools are in place to at least find out if a swarm has shown up on your site.    The example above was tracked using Chartbeat — a service we developed.    We dont know what to do yet — but we do know that the first step is making sure you actually know that the tree fell — real time.

Where is the history?

The activity streams that are emerging online are all these shards — these ambient shards of people’s lives.    How do we map these shards to form and retain a sense of history?     Like the hat objects exist and ebb and flow with or without context.    The burden to construct and make sense of all of this information flow is placed, today, mostly on people.    In contrast to an authoritarian state eliminating history — today history is disappearing given a deluge of flow, a lack of tools to navigate and provide context about the past.    The cacophony of the crowd erases the past and affirms the present.   It started with search and now its accelerated with the now web.    I dont know where it leads but I almost want a remember button — like the like or favorite.   Something that registers  something as a memory — as an salient fact that I for one can draw out of the stream at a later time.   Its strangely compforting to know everything is out there but with little sense of priority of ability to find it it becomes like a mythical library — its there but we cant access it.


This media is unfinished, it evolves, it doesnt get finished or completed.    Take the two quotes below — both from Brian Eno, but fifteen years apart — they outline some of the boundaries of this aspect of the stream.

In a blinding flash of inspiration, the other day I realized that “interactive” anything is the wrong word. Interactive makes you imagine people sitting with their hands on controls, some kind of gamelike thing. The right word is “unfinished.” Think of cultural products, or art works, or the people who use them even, as being unfinished. Permanently unfinished. We come from a cultural heritage that says things have a “nature,” and that this nature is fixed and describable. We find more and more that this idea is insupportable – the “nature” of something is not by any means singular, and depends on where and when you find it, and what you want it for. The functional identity of things is a product of our interaction with them. And our own identities are products of our interaction with everything else. Now a lot of cultures far more “primitive” than ours take this entirely for granted – surely it is the whole basis of animism that the universe is a living, changing, changeable place. Does this make clearer why I welcome that African thing? It’s not nostalgia or admiration of the exotic – it’s saying, Here is a bundle of ideas that we would do well to learn from.  (Eno, Wired interview, 1995)

In an age of digital perfectability, it takes quite a lot of courage to say, “Leave it alone” and, if you do decide to make changes, [it takes] quite a lot of judgment to know at which point you stop. A lot of technology offers you the chance to make everything completely, wonderfully perfect, and thus to take out whatever residue of human life there was in the work to start with. It would be as though someone approached Cezanne and said, “You know, if you used Photoshop you could get rid of all those annoying brush marks and just have really nice, flat color surfaces.” It’s a misunderstanding to think that the traces of human activity — brushstrokes, tuning drift, arrhythmia — are not part of the work. They are the fundamental texture of the work, the fine grain of it. (Eno, Wired interview, 2008)

The media, these messages, stream — is clearly unfinished and constantly evolving as this post will likely also evolve as we learn more about the now web and the emerging social distribution networks.

John Borthwick is the CEO of Betaworks, which has invested in Twitter and other social-distribution companies.  He blogs at THINK / Musings at

In Vietnam, Domestic Demand Helps Cushion Downturn’s Blow

May 15, 2009
tags: ,


Ho Chi Minh City, Vietnam

The world’s economic crisis isn’t hitting all countries as hard as others. In Vietnam and a few of its Asian neighbors, vibrant domestic demand, lower interest rates and slowing inflation are — so far — helping to offset some of the pain.

Consider Doan Nguyen Duc. The 47-year-old turned heads in Vietnam last year by announcing plans to buy one-fifth of English soccer club Arsenal and by becoming the first person since the fall of Saigon in 1975 to own a private plane. This year, while his export business selling benches and garden chairs to the U.S. is slowing, he says most of his other ventures are expanding. Tumbling inflation and bank-lending rates are helping him expand his property business, and he is diversifying, planning to invest in a hydropower plant. He also is keeping the private plane, which costs $400,000 a year to run.
“I know a lot of other people around the world are hurting, but this looks like it could be a good year for me,” says Mr. Duc, drinking green tea in the coffee lounge of the Rex Hotel, a former haunt of American GIs that is now a breakfast joint for Vietnam’s new rich.

Vietnam isn’t immune from the global crisis. Its economic growth slipped to 6.2% last year from 8.4% in 2007. Exports fell 5.1% in the first two months of the year as demand softened in the U.S. and Europe. Prime Minister Nguyen Tan Dung’s prediction that the economy will grow faster than it did last year appears far-fetched: The International Monetary Fund and private economists predict 5% growth in 2009.

While more export-dependent neighbors such as Malaysia, Thailand and Singapore will see their economies contract this year, Vietnam and a few other Asian countries will hold up better — either because they’re less reliant on exports or because consumer spending has built up enough in the past decade to keep growth afloat.

The Philippines, too, isn’t nearly as dependent on global trade, with just 30% of its economy driven by exports, compared with 70% of Thailand’s. The Philippines, instead, relies on remittances from millions of Filipinos working overseas. While that stream could slow, many overseas workers are employed in industries such as health care and education that are less vulnerable to the recession. The Philippines’ central bank predicts that total remittances in 2009 will remain on par with 2008 levels.

“These remittances become discretionary income when they arrive in the Philippines, and they are spent quickly,” says Hans Sy, president of SM Prime Holdings Inc., the Philippines’ largest shopping-mall operator. He plans to build three more malls in the Philippines this year.

The governments of Indonesia and the Philippines forecast their economies will expand by about 4% this year — slower than before but stronger than others’ — helped by slowing inflation rates. “When local consumer spending drives up to 70% of gross domestic product, as it does in the Philippines, then a falling inflation rate acts like a free stimulus package,” says Luz Lorenzo, a regional economist at Manila-based ATR-Kim Eng Securities Inc.

Vietnam continues to draw on the momentum from opening its economy to the rest of the world. Millions of people have been propelled into the ranks of the middle classes, and they still have spending power. Retail sales of goods and services in the first two months of the year grew 21% from the same period last year, although that’s slower than year-to-year growth of 32% in the same period the previous year, government statistics show.

“A lot of money flowed into Vietnam in the boom years, and it’s still here and still being spent,” says Adam McCarthy, an economist with Hanoi-based consultancy Mekong Economics.

Slower inflation is a plus, too. At its peak, Vietnam’s consumer-price index rose 28% last year, one of the highest rates in the world; its increase eased to 14.8% in February. “Last year we saw a big inflation shock in Vietnam, and it has come down quite sharply. This supports disposable incomes,” says Prakriti Sofat, a Singapore-based economist with HSBC Holdings PLC.

Lower prices also are helping local businesses. Last month, the price of construction materials had fallen to half the 2008 peak, Mr. Duc says, which meant he was able to slash 30% off the price of new condominium units he’s building on the banks of the Saigon River. He sold 520 units in five days — an unusually large amount, leaving him with a sizable profit, he says.

Walter Blocker, a native of Louisville, Ky., who is chief executive of Ho Chi Minh City’s Gannon Group, says Vietnam’s inflation problems last year were so severe that at one point he was unable to buy dollars to pay importers. “That was much more disruptive than anything we’re seeing now,” Mr. Blocker says.

He expects profits at his company — which distributes a range of big global brands such as Johnnie Walker whisky and L’Oréal cosmetics — to jump 20% this year. Mr. Blocker also is moving ahead with plans to bring Anheuser-Busch InBev NV’s Budweiser to Vietnam’s growing beer market and building power-generation plants to supply Gannon Group’s industrial-park investments.

Global companies are taking note. London-based advertising and public-relations giant WPP Group PLC in January acquired 20% of state-backed advertising agency Smart Media Joint Stock Co. with a view to tapping Vietnam’s fast-growing Internet-advertising market. A quarter of Vietnam’s 86 million people subscribe to Internet services, and there are more than 60 million mobile-phone users.

“We’ve seen strong growth there in recent years, and while it certainly is not immune from the current global crisis, in relative terms we expect Vietnam to continue to do well,” says Scott Spirit, WPP’s Asian-Pacific strategy director. “This is very much us buying into the long-term growth story that we believe Vietnam has.”

Indeed, while economists worry how long Vietnam and Asia’s other few surprise performers can keep growing in the face of a prolonged downturn in the rest of the world, advertisers are voting with their wallets. Group M, a WPP unit, projects that advertisers will increase media spending here by 16% this year.

Vietnam, the little economy that could, may just keep growing amid the global doom and gloom.

Write to James Hookway at

15 Ways to Hack Your Brain For A Better Life

May 15, 2009

…For answer Holmes clapped the hat upon his head. It came right over the forehead and settled upon the bridge of his nose. It is a question of cubic capacity, “ said he; a man with so large a brain must have something in it. ” … Sherlock Holmes – The Adventure of the Blue Carbuncle.

Not everyone is born with a big brain. Not everyone can say things like ‘Elementary, my dear Watson’ with a straight face. But that doesn’t mean you can’t get an edge on the competition. Remember that scene from the Matrix, where the machines are using humans as disposable AA batteries? That’s not far off the mark. With over 100 billion neurons, your brain produces about 100 Watts of raw energy. The mind literally has a life of its own. And like your other muscles, the more you use it, the bigger it gets, the better it works.

If you’re looking to improve mental cognition, increase your memory, and enhance your alertness, here are 15 easy ways to give your brain a six-pack.

1. Exercise: You knew it was good for your muscles, but the brain? Absolutely! More than 20% of the body’s blood and oxygen go directly to the brain (without passing GO or paying $200). Exercise, particularly cardio training, effectively increases the flow to the brain, keeping it a well-oiled machine. But if you’d like something a little more Zen, try Yoga. Many of the Yoga poses, like Downward Facing Dog, are specifically engineered to get blood to your brain faster, by positioning the head below the heart. But if you’re really pressed for time, something as simple as opening a window and getting fresh air can give your brain the extra juice it needs.

2. Hydrate: If you’re looking for a little pick-me-up, don’t reach for your usual double espresso. Instead try drinking two glasses of water. The caffeine in coffee and soda may temporarily make you feel more alert, but in the long run will make you even more tired by dehydrating your muscles and constricting your blood vessels. And in large quantities, caffeine can send you running for the bathroom with a bad case of the trots, as it stimulates the spastic contractions of the intestine. Water, on the other hand, is a simple way to keep the mind alert and refreshed. And you can’t beat the price.

3. Find Stimulation: A friend of mine used to say, “I don’t need caffeine, I have Motorhead.” And he always got his papers in on time. Now heavy metal may not be your thing, but listening to music can increase your productivity. Just like the smell of dinner can bring on hunger pangs, engaging all five senses will stimulate brain activity. For example, the color pink is a visual aphrodisiac. The arousal will dilate your pupils, increase blood flow, and set off pleasure centers in the brain – all of which will make you more alert and focused. By decorating your work area brightly or switching your font color to something more vivid, you can work through boredom and fatigue. Aromatherapy can be enormously effective, as smell is the strongest of the senses. Lemon, peppermint, and cypress are several scents known to stimulate the brain. Or eating a peppermint candy will activate both scent and taste. Taking notes by hand instead of typing them, will help you retain the information more effectively, as the pressure points activated by holding a pen are linked to the creative and memory centers of the brain.

4. Think Happy Thoughts: We’ve all seen those Hitchcock thrillers, where a person does or witnesses something so terrible they completely block it from their mind. Well, on a much smaller scale, that kind of memory loss is happening all the time. The brain, particularly the memory, doesn’t respond well to stress. If you’re tense, overwrought, or unhappy, you’re much less likely to retain information or stay alert. Try to eliminate stressful influences from your life and workplace. Practice relaxation techniques, take a hot bath, or get a massage. Or fry up some bacon. I’ve often found that happiness = bacon. Anyway, your body is very tuned into your emotions, and it shows way more than you think.

5. Play Games: Not Hide n’ Seek. Studies with dementia patients have shown that playing word games and puzzles can increase and even restore mental cognitive abilities. The crossword, a pub quiz, or Soduku: all these fun activities can keep your grey matter in the pink. And the best part is that you don’t actually need to know anything. This is one instance where winning doesn’t matter, because your brain responds to the attempt to solve the problem, not the knowledge stored in your head. Probably the best brain games are those with strategic goals like Chess, Risk, and Stratego, as the objectives are in a constant flux, and require more activity from the brain.

6. Watch Quality TV:Wouldn‘t it be nice if that were true. Unfortunately, studies indicate that passively sitting in front of the tube is counterproductive. But if that butt-shaped indention in your recliner calls out to you, choose a game or quiz shows like Jeopardy, and try to answer the questions. Even if you have never heard of the Federalist Papers, your brain will be stimulated in the same way as if you were playing Trivial Pursuit with your friends.

7. Surf the Net: Net-addicts unite! We’ve known it all along, and now we’ve been proven right. A recent study at the University of California Los Angeles found that searching the web stimulated centers in the brain that controlled decision-making and complex reasoning. A simple task like searching the web appears to enhance brain circuitry. Brain scans showed that much more of the brain was activated by internet use than by simply reading a book. Not to mention, there are all sorts of lovely online brain teasers and games on the web, just waiting to make you smarter. And here’s the clincher: the more you surf, the more your brain works.

8. Eat Brain Food:Don’t go on one. Depriving yourself of food literally starves the brain and makes you dumb dumb dumb. But if you want to get peak mental performance from what you eat, here are a few things to remember. Protein is the main source of fuel for the brain. But don’t automatically switch over to Atkins, cause your brain also needs foods rich in crucial vitamins and minerals. It’s always better to get these from food rather than taking pills. Vitamin A, to protect brain cell membranes; B Vitamins, essential for neuronal growth and vitality; Vitamin C, so vital for brain function that its levels in the brain are fifteen times higher than anywhere outside the brain; Vitamin E, to prevent and actually reverse brain deterioration; Magnesium, to maintain the metabolic viability of neurons; Zinc, rids the brain of impurities such as lead to improve cognitive function; and Amino Acids, necessary to the growth and health of neurotransmitters.

9. Load Up On Fish Oil:“Jeeves takes a size 14 hat, eats tons of fish, and works in mysterious ways his wonders to perform.” When creating his immortal, all-knowing valet Jeeves, author P.G. Wodehouse gave the character an enormous, bulging cranium and a steady diet of brain-enhancing fish. It was no surprise when scientists proved what we knew all along: eating fish can make you brainy. Actually, it’s not the fish, but the Omega -3 fatty acids eicosapentaenoic acid (EPA), and docosahexaenoic acid (DHA) that do the trick. These fatty acids keep the dopamine levels in the brain high, increase neuronal growth in the frontal cortex of the brain, and increase cerebral circulation. Which is a complicated way of saying that fatty acids make your brain work at top efficiency, kinda like a tune-up. But before you stockpile your pantry with tuna, remember that eating large amounts of fish can put you at risk to toxins and mercury poisoning. So it’s better to get EPA and DHA from alternative sources and supplements.

10. Eat Weeds: Not the kind you hide from your parents, but herbal remedies. Eastern medicine is kicking ass and taking names where your brain is concerned. There are about a dozen or so ‘brain-boosting’ herbs, but the two most important are Ginkgo Biloba and Ginseng. As medicinal tonics go, it doesn’t get more powerful than Ginkgo, by enhancing cerebral circulation, which freakishly boosts cognitive abilities. Ginseng, regarded as the ‘Cadillac’ of Asian herbs, has astonishing neurological effects. Once believed to re-harmonize the body’s ‘yang energy,’ we now know that Ginseng helps the brain adapt to stress agents by heightening the productivity of the adrenal glands. The result is a balanced stimulant, that achieves brain arousal and alertness without the nervous, jittery, guy-from-Shine response of most stimulants.

11. Learn Something New: This seems pretty obvious, right? But it’s not that simple. Very few people find the time to master new skills or even read a new book that isn‘t for work or class. Learning a foreign language, a new handcraft or recipe, or challenging yourself with an unfamiliar subject all increase brain growth, stimulating parts of the brain that may have been stagnant and untapped til now. But all this takes time, right? Wrong! Try spending 15 minutes a day on your new discovery, about the same time as all the commercials in an hour-long TV show, and you’ll be surprised how much you learn.

12. Don’t Waste Time:If your brain were a computer, how many times a day would it be flashing the hourglass sign? Albert Einstein, one of the world’s greatest thinkers, gave us the Theory of Relativity, and some very good advice: “Make everything as simple as possible.” You can hardly expect your brain to perform at its best if it’s cluttered with non-essentials. The best way to organize your mind is to declutter your life. Maximize your time with a few personal alterations. Save time in the morning by deciding the night before what outfit you’ll wear. Make and keep a list of daily and long-term priorities, and don’t let your focus wander. Try multi-tasking. If you’re going to be in the bathroom awhile, take along a book or some work you need to finish (you’re not doing much else!) If you have a long commute or get stuck in traffic, make the most of the time by listening to an audio book. If you have to stand in line at the bank or the shops, bring along some notes you need to review or flashcards for that new language you decided to learn. Sure you may look funny, but you’re getting smarter.

13. Actively Improve Your Memory: There’s a new character on Grey’s Anatomy who’s been stunning us with her photographic memory, recalling obscure articles from turn of the century medical journals, railing off the periodic table without batting an eye. For the actress playing this character to do so convincingly, I’ll bet she had to find a more efficient way of memorizing data. There are loads of different tricks and methods purporting to have the answer, but basically they all boil down to a few basic principles.

First, know how you learn. There are three basic ways of learning: visual, auditory, kinetic. You can figure out which one you are by listening, reading, and writing three different sentences to see which you remember the best. Once you know how you learn, optimize that knowledge. If you are visual, post-its will be a big help. If you are auditory, invest in a hand-held recorder.

Second, the most effective way to remember facts is by forming multiple associations. For example, you may remember the date of your dentist appointment, because that number was the age of your favorite singer when he died. Or something a little more cheerful, but you get the idea. If you’re a visual person, try to form an effective mental image or snap shot. For example, if you park your car in section 4b, you may remember that by taking a snap shot of four bumblebees hovering over the roof of your car. Try forming an emotional association. If your wife asks you to pick up something at the store, think for a minute how disappointed she’ll be if you forget it, and most likely you won’t.

Third, rinse and repeat. Repetition is a tried and true method of memorization. Just for fun, pull out the old SAT prep book from high school and see how much vocabulary you still remember. Give your memory a workout by re-learning these forgotten gems.

14. Rest Almost nothing is as crucial to proper and efficient brain functioning as sleep. Not everybody needs the same amount of sleep, but trying to think when you’re tired literally hurts. Here are some ways for your brain to get the most out of sleep. If it takes you a long time to fall asleep, don’t fight it or give up and take a pill. Instead ease into sleep by reading a book. But make sure it’s fiction. While you might think non-fiction would be more boring, studies show that non-fiction triggers forward thinking in the brain, which prevents sleep. If you wake up tired, it might not be because you didn’t get enough sleep. It could be because your brain is starved from fasting while you slept. Trying eating a low sugar, 100 calorie snack before bed. This won’t be enough to keep you awake, and it may prevent that tired-head in the morning. If, despite your best efforts, you don’t get enough Z’s, seriously consider a nap. Naps are not childish or European, they are a perfectly natural way to buck up your brain. A series of short naps (20-30 minutes) throughout the day won’t repair hours of sleep debt, but it will stave off the exhaustion that leaves your brain utterly useless and you without a job.

15. Have Sex: Women will go weak at the knees at the thought of the size of your…brain. That’s right. A lot happens to the body during sex, and much of it goes on in your head. Your brain, that is. There is no activity that increases more blood flow to the brain, enhancing cognitive capabilities. Having sex also produces hormones that dramatically improve brain functioning. One example includes the ‘trust’ hormone Oxytocin, which is produced during sex. This increases your ability to think of original solutions to a problem while serotonin and dopamine, which surge after sex, help a person’s creative thinking and calm, logical decision-making. And if you’re having any trouble falling to sleep, to give your brain the rest it needs, look no further.

What kind of open are you looking for?

May 15, 2009

If you hear someone talking about “open source,” it’s quite possible that this isn’t what they mean. One major soft drink company, for example, was talking about turning their brand open source. Pretty unlikely. Do you think that they meant allowing anyone to use their brand in any way they chose on a share and share alike basis? As change swirls around, the terms matter.

Mike sent me a list of different types of open. I amended as below:

  • open source : a program whose source code is made available for use or modification as users or other developers see fit. If a car goes open source, then you’re permitting others to copy your engine and body design, improve it, put their improvements back into the pool and share some more.
  • open infrastructure: Amazon’s cloud is an example of this. You build the pipes and allow people to rent them to build their own systems on.
  • open architecture: A system (hardware or software) where people can learn how it works and then build things to plug in to extend it. The IBM PC had an open architecture, which meant that people could build sound cards or other devices to plug in (without asking IBM’s permission).
  • open standards: relying on rules that are widely used, consensus based, published and maintained by recognized industry standards organizations. It means that you’re not in charge, the standards guys are. Bluetooth is an example of attempting this, so is USB.
  • open access: APIs that make it easy for people to get at the data on your platform (twitter is a great example, so is Google maps.)
  • open video: the combination of a p2p platform, open standards, free to share and open canvas.
  • open canvas: when your platform permits users to express themselves. WordPress and Squidoo come to mind.
  • open book: this is a form of management in which all your employees see all the books, thus bridging the gulf between management and labor.
  • open sesame: the best way to get into a cave.
  • open mike: when anyone who shows up can be part of the show.  I guess the difference between this and open canvas is that this is more linear. “Who’s next?”
  • open forum: users comment, rate and rank. Digg and Zagat’s come to mind. We could probably divide into the approaches that are more social (Chowhound) and those that are less (Yelp).
  • open door: simple method to allow individuals speak truth to power. Getsatisfaction is one example.
  • open engagement: when individuals in power are available to all comers for questions and answers and dialogue.
  • open bar: the alternative to a cash bar. You pay one fee and then get all you want. In a world where selling is more expensive than delivering (things like bandwidth) this makes more and more sense.
  • open borders: your data is portable and you can walk out with it at any time. Amazon has closed borders (your history stays there) but OPML is open borders for RSS.
  • open elections: when anyone can vote, not just the elites, or registered users, or those that pay.
  • open house: allowing prospective buyers to walk around inside your product before deciding to buy.
  • open sauce: a company talks about its business methods publicly to build a brand. For example, Fred Wilson talking about how he invests or DUI blogger talking about how to beat a breathalyzer. (HT to Alex).
  • open to all: the opposite of a country club. A trade show or meeting or event that doesn’t work to screen out attendees.
  • open identity: A protocol for carrying your identity from site to site, at your discretion.
  • open interaction: when previously private conversations (like customer support) are handled in public (via Twitter, for example).
  • open and shut: the kind of answer you rarely get.

White people

May 15, 2009

Vietnamese people like white people, apparently because they always wanna have fairer skin. If you happen to speak English, they will like you more, even if you’re from Africa. Vietnamese people like white people speaking Vietnamese even more. So, speaking a little Vietnamese or proving that you wanna learn Vietnamese is a plus. Joe Ruelle became famous overnight, and you could be, too.

Most Vietnamese people like being seen with a white person, though there will be some rumors later (just in case it’s a white guy with a Vietnamese girl). If you’re white, you’ll surely be introduced to their friends and invited to parties.

If you’re a white guy and wanna seduce a girl, walk into a room and crook a finger. Actually, you have to do nothing at all but be there, and girls will be drawn to you. Unfortunately, Vietnamese guys are very different from girls in this regard. But don’t think that marrying a Vietnamese girl is easy, because not many of those who run after you stand a chance of winning over prejudice.

Make friend with a Vietnamese person and you’ll suddenly have a group of Vietnamese people surrounding you. Be prepared to attend lots of parties, events, “interviews” of all sorts, because here you’ll be treated like a Hollywood celebrity. However, Vietnamese people won’t like much your rejections to accompany them, because they’ll lose an opportunity to show themselves off and lose face with their friends.

Những nguyên tắc vàng cho E-Mail

May 15, 2009

Những người dùng mới ở tất cả các độ tuổi và các mức cảm nhận khác nhau đều truy cập vào mạng hàng ngày. Có quá nhiều thứ tuy không mới nhưng dường như vẫn là bí mật và vô nghĩa đối với họ. Đặc biệt khi nói đến email.

Trong bài này chúng tôi sẽ giới thiệu một số lời khuyên và các mẹo nhỏ để các bạn có thể gửi đến người thân, đồng nghiệp hay bạn bè của mình. Những thông tin trong bài sẽ mang đến cho bạn cách tốt nhất trong việc làm cho thư điện tử đến được người nhận mà không tạo cảm giác khó chịu cho cả người gửi và người nhận, không làm ngắt quãng Internet, đúng lúc, kịp thời và đáp trả thỏa đáng.

1. Biết các trò lừa đảo

Mọi người đều có những ý định tốt nhất khi chuyển tiếp các cảnh báo khẩn cấp, chẳng hạn như: một loại virus máy tính mới nhất, giá ga đạt kỷ lục, … hay bất cứ sự kiện nào mà chính quyền hiện hành đưa ra tạo sức hấp dẫn. Vấn đề ở đây là ở chỗ đa phần các email về các chủ đề đó đều là hư cấu.

Trong trường hợp này chúng tôi khuyên các bạn: Bất cứ khi nào bạn gặp một sự thúc giục hay một hành động dụ dỗ nào đó trong inbox của mình thì điều cần làm đầu tiên đó là vào Đây là dịch vụ trên Internet cung cấp cho bạn biết những thông tin nào là lừa đảo, không tin cậy và những gì không phải vậy. Hãy bookmark site này. Ghé thăm nó và thực hiện một tìm kiếm xác nhận thông tin trung thực.

2. Tạo một địa chỉ vĩnh viễn

Không có thứ gì là vĩnh cửu  nhưng địa chỉ email thì khác. Xét về lịch sử của Internet, mọi người thường tạo các địa chỉ email thông qua nhà cung cấp dịch vụ Internet của họ. Tuy nhiên rất ít công việc hoặc ISP tồn tại mãi mãi, điều đó có nghĩa rằng việc thay đổi địa chỉ của bạn cũng làm cho bạn bè của bạn cảm thấy bực mình và rắc rối trong việc cập nhật sổ địa chỉ của họ.

Bạn có thể tối thiểu hóa sự thay đổi đó bằng cách sử dụng một email từ một nhà cung cấp mà bạn tin tưởng. Gmail, Yahoo hay Hotmail là những giải pháp tốt trong trường hợp này, thậm chí AOL vẫn là một giải pháp có thể.

Tuy nhiên chỉ có một cách để bảo đảm rằng địa chỉ email của bạn là vĩnh cửu là hãy kiểm soát nó. Điều đó có nghĩa bạn phải đăng ký một tên miền và mua một dịch vụ email đi kèm với nó. Nếu bạn muốn những người bạn của mình luôn có thể tìm thấy mãi mãi, đó là một cách duy nhất nên thực hiện.

3. Hợp nhất các địa chỉ

Một tài khoản AOL 15 năm tuổi mà bạn không sử dụng? Đăng ký một Webmail miễn phí rồi chẳng rõ nó còn đang tồn tại hay không? Một địa chỉ làm việc, địa chỉ ISP và thậm chí có thể một địa chỉ được gắn với blog cá nhân của bạn?

Quả thực có quá nhiều địa chỉ mà bạn cần kiểm tra, thật là tồi tệ, quá nhiều thứ cần phải theo dõi. Hãy thu hẹp các loại địa chỉ đó xuống thành hai địa chỉ: một cho các newsletter và một cho người thực. Bạn có thể sẽ không muốn bỏ đi địa chỉ email công việc của mình – nếu vậy đừng trao nó cho bất cứ ai bên ngoài công ty bạn. Xóa các tài khoản của bạn với tất cả các dịch vụ cũ để bạn sẽ không phải nhận các thư đến từ địa chỉ đó – nhưng trước tiên, hãy quay vòng qua các thư và bảo đảm thông báo được đến những người quan trọng đối với bạn về sự thay đổi.

4. Không chuyển tay địa chỉ của bạn giống như một chiếc kẹo

Địa chỉ email của bạn là một mặt hàng quý báu, thừa nhận rằng bạn không muốn một inbox đầy rẫy các thông tin spam, giả mạo hay quảng cáo. Muốn đạt được điều đó, bạn hãy chỉ nên cung cấp địa chỉ mail của mình cho bạn bè và các đồng nghiệp. Rốt cuộc tất cả các địa chỉ đều bị spam, nhưng cần phải giữ nguyên tắc đó sẽ bảo đảm cho bạn tránh được nhiều spam hơn.

Nhiều dịch vụ trực tuyến muốn có địa chỉ email khi bạn đăng ký. Tuy nhiên bạn không muốn nhận các email từ dịch vụ, điều đó sẽ giảm được khá nhiều thư spam từ việc những website này bán lại các danh sách mail của họ cho kẻ khác. Nếu bạn không có một tài khoản dự phòng cho mục đích đó, hãy sử dụng dịch vụ email tạm thời. Các dịch vụ như vậy sẽ cung cấp một địa chỉ với một thời gian hạn chế nào đó – đủ để bạn đăng ký – và sau đó sẽ xóa tài khoản của bạn. Mailinator10MinuteMail, và YopMail chính là những sự lựa chọn cho giải pháp đó.

5. Không sử dụng “Reply All” một cách mù quáng

Tất cả chúng ta chắc hẳn đều thấy các thư gửi đến kiểu này: Một số người nào đó có thể nhận được email của công ty do bạn đã nhận được một thư nào đó trong công ty và nhấn Reply All, lúc này mọi người trong công ty có thể thấy được những lời phàn nàn trong thư đó. Không nên bắt chước theo cách làm này. Đặc biệt nếu bạn phàn nàn về ai đó trong một hoàn cảnh cụ thể – hầu như không đảm bảo rằng chủ đề của bạn sẽ nằm trong danh sách những người nhận thư.
Khi gửi đi một thư mới, không vào một thư cũ và nhấn Reply All (hoặc thậm chí Reply). Hãy bắt đầu từ đầu và sử dụng ổ địa chỉ liên lạc của riêng bạn. Nếu không sẽ có ai đó mà bạn không dự định có thể trượt vào trong danh sách.

6. BCC là bạn của bạn

CC là viết tắt của cụm từ “carbon copy”. Đó chính là cách bạn gửi một thư đến một người nào đó cùng với những người nhận được dự định của bạn. Mặc dù vậy bạn cần làm sáng tỏ CC, “B” là viết tắt cho từ “blind” và trường BCC là nơi bạn đặt vào tên của những người mà bạn muốn đọc các thông báo của mình một cách kín đáo. Những người đã liệt kê trong các trường To và CC không thấy những người có trong trường BCC. Thậm chí những người nhận khác trong BCC cũng không thấy nhau.

Nó cũng phục vụ cho một mục đích khác. Khi gửi đi một thông báo đến một danh sách rất rộng, luôn đặt  tất cả các địa chỉ trong BCC. Cách đó người nhận sẽ không phải đập vào mắt một danh sách khổng lồ các tên ở phía trên thông báo và bạn cũng không lạm dụng sự riêng tư của ai đó bởi việc tiết lộ các địa chỉ email của họ.

Tốt hơn nữa là sẽ không ai phải chịu đựng nếu một trong những người nhận đó sử dụng cách gửi đáp lại Reply All.

7. Nội dung các dòng chủ đề

“Hi, how are you?” hay “Check this out!” đừng có sử dụng nó với tư cách các dòng chủ đề khi mọi người phải nhận đến hàng trăm thư mỗi ngày. Nếu bạn không chắt lọc thư của bạn với 5 hoặc 6 từ súc tích ngắn gọn, bạn rất dễ gặp rủi ro do họ sẽ không đọc hết tất cả tiêu đề.

Không liệt kê rằng thư này đến từ bạn trong phần chủ đề, vấn đề đó quả là rườm rà. Mọi người biết nó là thư và có thể xem tên của bạn trong trường From. Chủ đề nên đúng với đề tài.

Nếu thông báo về một vấn đề gì đó quan trọng, hãy nói rõ nó trước trong dòng chủ đề. Nếu bạn có thể xen vào một chút gì đó mang tính khẩn cấp hoặc mang tính thời hạn, chẳng hạn cho thư của mình thì điều đó sẽ làm cho người đọc ấn tượng hơn với nó.

Nếu bạn để trống dòng chủ đề, trong trường hợp này thì thật tệ, họ sẽ hiểu chắc bạn không muốn một reply từ phía người nhận.

8. Mỗi thư một chủ đề

Ngày nay, mỗi ngày một người thường phải xử lý với rất nhiều thư tín, việc kiểm tra nhiều chủ đề trong một thư và đáp trả chúng quả thực rất khó khăn. Chính vì vậy hãy đưa vào một chủ đề trong mỗi thư sẽ làm cho nó dễ dàng với người nhận trong việc trả lời và tìm kiếm sau này nếu cần thiết.

9. Sự vắn tắt là cốt lõi trong cách nói hóm hỉnh

Bạn có thường đọc các thông báo email có tới hơn ba đoạn dài hay không? Hẳn không nên viết quá dài vì dễ gây sự nhàm chán cho người đọc.

10. Gửi văn bản thô nếu ngờ vực

Hầu hết các chương trình email đều có thể hiển thị các thông báo trong dạng văn bản đơn thuần – với tất cả các ký tự đặc biệt, định dạng và các ảnh bạn muốn. Các thông báo có thể phức tạp như một trang web, nhưng không ai đánh giá cao điều đó. Thực tế, do những kẻ spammer có thể sử dụng các ảnh được nhúng trong các thông báo như các con rệp cho Web, nhiều người tắt bỏ khả năng để thông báo chỉ hiển thị văn bản thô hoặc phần HTML. Điều đó còn được thực hiện mặc định trong một số phần mềm email.

Trừ khi bạn biết chắc chắn rằng người nhận muốn nhận một email được định dạng, còn không cách tốt nhất là nên chọn gửi tất cả các email dưới dạng văn bản thô.

11. Chạy phần mềm chống virus

Không có lý do nào cho việc từ chối kiểm tra các thông báo email mà bạn nhận và gửi bằng cách sử dụng một phần mềm email. Ngay cả các chương trình chống virus miễn phí giống như AVG Free Editioncó thể kiểm tra mọi thông báo bạn gửi và nhận với Outlook hoặc Thunderbird. Các trình quét thư gửi đến và gửi đi như vậy được thực hiện bởi các công cụ AV nâng cao. Và chắc chắn rằng bạn sẽ đang chạy một số phần mềm anti-malware trên máy tính. Lời khuyên cho các bạn lúc này là hãy cập nhật các phần mềm đó một cách kịp thời.

12. Tránh các đính kèm lớn

Việc gửi các file số đến mọi người chỉ được thực hiện bằng thư điện tử. Trước kia là sử dụng các đường dây điện có sẵn nhưng ngày nay bạn có nhiều sự lựa chọn cho việc chia sẻ. Tuy nhiên các file ngày càng lớn nên bạn cần phải lợi dụng một số tùy chọn thay cho việc làm mắc kẹt inbox.

Trước tiên và cách tốt nhất: Chia sẻ một liên kết thay vì một file thực. Đoạn video của bạn xem đó có thể rất lớn nhưng nếu đặt nó trên YouTube thì bạn chỉ cần gửi đến bạn của mình liên kết để xem nó trực tuyến.

Nếu bắt buộc phải đính kèm file gốc cho ai đó, hãy sử dụng, đây là một dịch vụ cho phép bạn upload một file lên đến 100MB.

Tuy nhiên trước tiên upload bạn nên nén các file quá khổ trước khi đính kèm chúng. Điều đó có thể không còn tồn tại trong thời đại băng thông rộng ngày nay nhưng những người nhận sẽ cám ơn bạn rất nhiều.

13. Đính kèm những gì bạn đã hứa

Rất có thể trong nội dung email bạn sẽ hứa gắn theo một đính kèm thú vị nhưng sự thực khi gửi bạn lại quên mất điều đó và nhấn nút send. Khi đó thư của bạn gửi đi giống như một thông báo lạ lùng và bạn gần như một gã khờ dại nào đó.

Thật rất khó có thể cải thiện khả năng nhớ cho mình. Khi để điều đó xảy ra và chúng ta chỉ biết phê bình bạn. Mặc dù vậy có một số các công cụ có thể giúp bạn tránh được những lỗi ngớ ngẩn như vậy. Cho ví dụ Gmail có một bộ phát hiện đính kèm bị quên – Forgotten Attachment Detector được cung cấp qua Gmail Labs (kích vào biểu tượng chiếc cốc vại màu xanh ở phía trên của Gmail để truy cập). Nó sẽ tìm kiếm các từ giống như “attachment” hoặc “attached” trong thư của bạn và cảnh báo cho bạn biết trước khi gửi. Thunderbird cũng có một add-on như vậy mang tên Attachment Reminder dùng để quản lý công việc; cũng có một tiện ích cùng tên như vậy cung cấp cho Outlook.

14. Không mở các đính kèm hoặc kích vào các liên kết không mong đợi

Con đường số một dẫn bạn đến với malware đó là quá tin tưởng một đính kèm được gửi đến bạn là những gì trong thư đòi hỏi. Thậm chí nếu bạn trông nội dung trong thư có vẻ OK thì nó vẫn tiềm tàng những mối nguy hiểm, vấn đề này là do malware rất giỏi bắt chước. Nếu bất cứ thứ gì trông giống như đã có một sự sửa chữa nào đó mà bạn nghi ngờ, hãy liên hệ với người gửi trước tiên để chắc chắn rằng bạn biết ai thực sự gửi nó.

Tương tự như vậy, một hành động giả mạo khác như gửi bạn đến các trang web mà bạn không thường xuyên ghé thăm nhưng trông hợp lệ. Trong trường hợp này, bạn cần phải thận trọng khi nhận một thư từ một số các dịch vụ, PayPal, hay ngân hàng. Thứ nhất, bạn có tài khoản ở đó không? Thứ hai, thư này có thực sự đề cập đến những thứ mà bạn có thể đã thực hiện hay không? (Cho ví dụ: một kẻ tấn công giả mạo eBay sẽ mách bạn rằng có một vấn đề với cuộc bán đấu giá của bạn nhưng liệu bạn có thực sự tham gia vào cuộc bán đấu giá nào không?)

15. Xóa sự vượt giới hạn trong các reply

Khi bạn reply một thư, thường nguyên bản được gắn thêm bên dưới những gì bạn đã viết. Cách đó những người nhận có thể tham khảo những gì bạn đã gửi ban đầu. Tuy nhiên điều này đôi khi gây khó khăn cho bạn khi tìm kiếm các email sau này (truy vấn của bạn sẽ sinh ra rất nhiều hit vì những từ tương tự có trong quá nhiều thư). Tồi tệ hơn, trong một cuộc trò truyện dài sẽ có một chuỗi đi từ trang này đến trang kia.

Ở đây, bạn hãy bỏ một chút thời gian để cắt đi một số thư phía dưới. Tốt nhất, chỉ cần copy phần quan trọng nhất và paste nó lên trên những gì bạn đang đánh. Sử dụng »> trước phần đó để chỉ thị rằng nó là từ thư trước. Sự súc tích của bạn sẽ được đánh giá rất cao.

16. Không sử dụng caps lock tất cả

Đây có thể là một nghi thức rất cũ, nhưng nó vẫn quan trọng đối với toàn bộ những người còn lạ lẫm, người không quen sử dụng phím Shift mà lại thiện cảm với phím Caps Lock: VIỆC ĐÁNH TẤT CẢ CÁC CHỮ CÁI HOA TRÔNG THẬT PHẢN CẢM.

Nếu bạn không thể quản lý những trường hợp lẫn lộn đó, hãy đánh tất cả bằng chữ cái thường. Cách thức đó trông còn dễ coi hơn rất nhiều.

17. Biết đám đông của bạn

Nhiều cá tính là một phần của truyền thông mà chúng ta thấy xuất hiện rất nhiều ngày nay ở các bạn trẻ (g9 thay cho googbye). Bạn không nói với bố mẹ của mình theo cách bạn nói với người bạn thân đúng không? Tuy nhiên viết một email không giống như cách bạn nói hoặc gửi tin nhắn. Nếu bạn biết người nhận của mình là ai và có cách viết sao cho phù hợp sẽ là một cách thông minh và ghi điểm.

18. Không gửi email với nội dung giận dữ

Có nhiều thứ không nên thực hiện khi đang giận dữ. Uống rượu. Lái xe,… việc gửi thư trong các trường hợp như vậy cũng không nên.

Trong những trường hợp giận dữ có nguyên nhân đến từ ai đó, nếu có thể gặp mặt đối mặt để giải quyết được vấn đề là cách tốt nhất.

Việc gửi các thông báo giận dữ để phàn nàn cũng có thể hữu dụng nhưng cần phải có tính xây dựng.

19. Recall/Undo một thư đã gửi

Đôi khi bạn gửi một email và thấy một lỗi nào đó. Hoặc thấy rằng bạn đã thực hiện Reply All không đúng nghĩa (chúng tôi đã cảnh báo bạn). Nhấn nút hủy bỏ quá trình gửi thường không giải quyết được vấn đề lúc này vì email đã nằm ngoài hệ thống email của công ty. Tuy nhiên bạn co thể có một số cách thực hiện khác.

Cho ví dụ Gmail Labs hiện cung cấp chức năng Undo Send. Nếu bạn kích vào liên kết Undo đó một vài giây sau khi gửi, thư của bạn sẽ không bị gửi ra ngoài. Tuy nhiên giới hạn của bạn chỉ có 5s.

Microsoft Outlook cũng được thiết lập để bắt chước chức năng undo này, sử dụng một rule để làm trì hoãn việc gửi trong thời gian một vài giây hoặc phút. Cách này làm cho bạn có đủ thời gian để nhận ra được lỗi của mình và sửa nó kịp thời. Bạn có thể thiết lập rule bằng cách vào Tools, sau đó Rules and Alerts. Bắt đầu một rule trống sẽ “kiểm tra thư sau khi gửi”. Kích Next cho tới khi bạn được cảnh báo về rule đang làm việc trên tất cả các thư mà bạn muốn. Màn hình tiếp theo sẽ có một tùy chọn để trì hoãn sự phân phối theo số lượng thời gian tính theo phút. Chọn lấy một số nào đó, kích OK, sau đó là Next. Bỏ qua các ngoại lệ, đặt tên cho rule và kích Finish.

Với Thunderbird, bạn có thể vào menu File của thư và chọn Send later (nhấn tổ hợp phím Ctrl-Shift-Enter). Thao tác đó sẽ đặt thư vào thư mục Unsent của bạn cho tới khi bạn tuyệt đối chắc chắn về sự sẵn sàng của nó. Vào File và chọn Send unsent messages để gửi chúng đi.

20. Đưa ra các luật lệ làm việc trên hòm thư của bạn

Việc không duy trì một luật lệ nào cho hòm thư hẳn không nên – nó là một cách làm vỡ tính tổ chức. Không ai thích tuân theo các luật lệ nhưng hãy thực hiện nếu các thư của bạn làm cho bạn cảm thấy hạnh phúc hơn. Microsoft đã từng viết một hướng dẫn cơ bản cho việc tạo các nguyên tắc trong Outlook. Thunderbird gọi tính năng “Message Filters” và cũng giải thích về cách sử dụng chúng như thế nào. Hầu hết các chương trình email đều có các cách riêng để bạn có thể xắp xếp công việc của mình sao cho thuận tiện nhất.

21. Không email những gì bạn có thể IM (hoặc tin nhắn hoặc Twitter)

Không phải mọi thứ bạn muốn nói đều đáng gửi với trong thư điện tử. Hãy lợi dụng các hình thức truyền thông khác như IM hay các mạng xã hội như Twitter và Facebook,…

Rõ ràng các tin nhắn SMS là cũng gần tương đương như một hình thức ngắn của email. Tuy nhiên có thể đoán 99% những gì được gửi thông qua SMS sẽ gây tốn thời gian nếu chọn giải pháp email. Các tin nhắn không bị hạn chế cho bất cứ một chiếc điện thoại nào. Bạn có thể gửi một email từ một máy tính đến điện thoại thông qua SMS bằng cách sử dụng đúng định dạng; khi đó chỉ cần biết số người nhận và mạng điện thoại của họ. Nếu bạn có một tài khoản Google Voices, hãy sử dụng nó để gửi và nhận các tin nhắn từ website đến bất cứ ai trong danh sách liên lạc Google của bạn.

22. Đôi khi tuyên bố “phá sản email”

Thuật ngữ “phá sản email” ám chỉ món nợ mà bạn nợ những người gửi thư đến bạn. Theo lý thuyết, bạn được mong đợi đáp trả tất cả các thư tín, hoặc tối thiểu cũng đọc mọi thứ mà bạn nhận được? Tuyên bố phá sản đôi khi làm cho bạn thoát được những khoản nợ nần chồng chất đó.

Đáp trả đến toàn bộ mọi người là điều không thể vì mỗi người có đến hàng trăm thư điện tử mỗi ngày. Chỉ có một cách để sống sót trong trận đại hồng thủy như vậy là ưu tiên và hy vọng bạn không bỏ lỡ một thứ gì đó. Trong email, cũng như trong doanh nghiệp, đôi khi bạn cũng phải nhượng bộ và chấp nhận rằng có những thứ mình không thể ôm đồm. Việc tuyên bố phá sản email có thể là hy vọng sáng suốt của bạn lúc này.

Điều đó có nghĩa rằng: Xóa inbox của bạn. Vâng, hãy chọn all và nhấn Delete, bạn có thể ngụy tạo như thư đó chưa bao giờ được nhận. Nếu bạn có thể sống với tội lỗi đó, bạn là vàng. Cho phép đồng nghiệp của bạn, bạn bè và gia đình biết thông qua blog của bạn hoặc Twitter hoặc bạn có thể truyền thông để trong trường hợp có ai đó mong đợi một reply về những điều quan trọng thì họ nên gửi lại.

23. Tránh những thông tin bí mật

MySpace và Facebook hay các mạng xã hội khác có thể hiển thị cuộc sống của chúng ta. Tuy nhiên nếu bạn gửi đi một thứ gì đó trong email đến một người bạn của mình thì hẳn bạn sẽ mong ước sự riêng tư? Chắc chắn. Nếu bạn may mắn.

Không có gì là riêng tư trên Internet. Khi bạn trao đổi một tin tức gì đó bằng văn bản – hoặc tồi tệ hơn là các bức ảnh hoặc đoạn video – và gửi nó đi, bạn đã tạo thứ gì đó có thể dễ dàng được gửi lại. Không có gì có thể ngăn chặn những bức ảnh bạn gửi đến bạn trai trong việc nó đi thẳng đến tài khoản Facebook trực tuyến của anh ta, ngoại trừ phép tắc hay thái độ lịch sự cho hạnh phúc mà bạn tin tưởng ở anh ta. Bạn có thể tin anh ấy lúc này nhưng những bức ảnh đó sẽ vẫn nằm trong email của anh ta sau khi các bạn chia tay. Tình huống cũng diễn ra như vậy đối với các mối quan hệ đối tác doanh nghiệp hay bất cứ ai. Sự tin tưởng là cần thiết nhưng cần phải suy nghĩ kỹ để có được sự an toàn hơn cho chính mình.

24. Tạo một chữ ký hữu dụng

Chữ ký của bạn chính là một khối văn bản ở phía cuối của mỗi một thư để giải thích rõ bạn là ai. Các chữ kỹ có thể đơn giản là “Best, Eric” hoặc phức tạp như một bản sao business card của bạn, liên kết với  Google Map về location của bạn và nhiều thông tin khác nữa.

Những gì hữu dụng ở đây nằm trong mắt của người xem, nhưng tối thiểu cũng gồm có tên hoàn chỉnh, tiêu đề hoặc công ty, địa chỉ email và số điện thoại.

Còn nữa – địa chỉ Twitter hoặc IM – cũng rất cần thiết. Nhưng một số thông tin khác có thể không cần thiết. Số Fax? Địa chỉ mail đường bộ? Người sử dụng mail đó? Những thứ đó chỉ nên sử dụng trong thế giới thực là thích hợp. Trong trường hợp này, hãy thử sử dụng tiện ích giống như Texter để tạo một chữ ký phức tạp với tất cả các thông tin, một số với có các thông tin hạn chế. Sau đó chèn chữ ký đó vào vị trí thích hợp trong mỗi thư điện tử của bạn.